NHỮNG NGÀY XƯA ẤY
Ai về Bình Giã quê tôi
Những ngày xưa ấy, một thời đã qua
Cái thời nấu gạo độn khoai
Cái thời đài, điện vượt ngoài trí "khun"
Trẻ con bắt dế, chơi "giun"
Đầu trần giang nắng, núp lùm bắn bi
Cãi nhau chí chóe tau-mi
Bất phân thắng bại, tù tì biết ngay
Những đêm trăng sáng đầy sân
Năm mười, đổi áo, xắn quần chơi...u
Cò cò, chạng chạng, kéo co
Phi tiêu, chơi "khẳng" từ trưa đến chiều
Cũng bon chen cắt, dán diều
Chẻ tre, xé giấy những chiều lang thang
Những ngày trời nắng chang chang
Đàn bò nhơ nhởn thong dong trên đồng
Rảo tìm những khóm cỏ non
Ăn ngoan để bọn trẻ con chơi đùa
Một vòng nhặt đá nhỏ to
Ô quan ô hột quên bò quên tru
Đến khi sực nhớ: bò tau…?
Nhớn nha nhớn nháo con tru mô rồi?
Người trồng rau bắt cả đôi
Còn dọa bắt trói cả người...đi chăn
Cánh đồng loang nắng dấu chân
Quê tôi ngày ấy, mười phần đẹp sao!
Mấy mươi năm chẳng nhạt nhoà
Bình yên ngày ấy khắc hoài trong tim
Ruộng ao hết trốn lại tìm
Trẻ con chúng tớ, cả miền yêu thương
Chân trời, góc bể tha phương
Quê hương, kí ức, dặm trường chẳng quên
Tuổi thơ khốn khó trui rèn
Nhờ đâu mới hiểu trăm ngàn gian lao
Xứ Bình, xưa mới đẹp sao
Ngày nay mãi sáng tựa sao trong đời
Dẫu cho đi bốn phương trời
Khó khăn chẳng ngại, ước mơ đong đầy
Nghe như khúc nhạc đâu đây
Trong tim, Bình Giã trọn đầy trăm năm
Người xưa có nhớ về thăm
Êm đềm tựa một bức tranh thời bình!
Oanh Truong (ttko 12/8/2026)


0 comments:
Đăng nhận xét