Hồ Văn Lành

VÀ THẾ LÀ ANH CŨNG ĐÃ XA TÔI


 











Và thế là anh cũng đã xa tôi,

Sân trường cũ, chỉ mình tôi đứng đợi,

Chỉ có nắng là âm thầm không nói,

Mà cứ nhạt nhoà se thắt trái tim tôi...

 

Tôi vô hồn trong nắng nhạt chiều rơi,

Câu thơ rớt vào khoảng không tĩnh lặng,

Chợt nhận ra trên môi mình mặn đắng,

Anh xa rồi, anh đã mãi xa tôi...

 

Chiều hôm nay tôi trở lại trường xưa,

Hàng ghế đá vẫn còn như ngày ấy,

Cánh cổng trường ngoài kia cũng vậy,

Lặng thinh buồn như nhớ một người xa...

 

Gốc phượng nào, anh đã nhặt cánh hoa,

Tặng riêng tôi để ép vào trang vở,

Bài thơ nào anh viết còn dang dở,

Chưa kịp thêm lời - tiếc lắm anh ơi...

 

Và thế là anh cũng đã xa tôi,

Sân trường cũ chiều nay buồn đến lạ,

Tôi thẫn thờ nhặt, ôm từng chiếc lá,

Gọi tên anh, nghe thương nhớ tràn về…

 

Hồ Văn Lành


About Hồ Văn Lành

0 comments:

Đăng nhận xét

Được tạo bởi Blogger.