Em
có về Bình Giã chiều nay?
Ai
mới qua nhà anh mà hương xưa phảng phất?
Có
lẽ anh mơ những điều không có thật,
Chẳng
lẽ nào, em lại ghé thăm anh...
Bình
Giã chiều nay, mưa cứ quẩn quanh,
Để
hương tóc xưa thoảng về trong nỗi nhớ,
Từ
lúc em đi, nhiều khi buồn vô cớ,
Hoàng
lan xưa – không nở đã bao mùa...
Bình
Giã chiều nay, chìm đắm trong mưa,
Cho
nỗi nhớ dài theo từng cơn gió,
Có
phải em, vừa đi về qua ngõ?
Để
ai chờ, ai nhớ giữa trời mưa...
Anh
vẫn chờ, nơi con ngõ ngày xưa
Nơi
ngày ấy em hay nghiêng vành nón,
Mình
chờ nhau trong những chiều rất muộn,
Chỉ
nhìn nhau, không nói một câu nào...
Rồi
một ngày em lặng lẽ xa anh,
Không
ước hẹn, không nửa lời giã biệt,
Từ
hôm ấy, thơ nhuốm màu da diết,
Nhuốm
màu buồn, màu không thể gọi tên...
Hồ
Văn Lành.
(31/8/2026)

0 comments:
Đăng nhận xét