Hồ Văn Lành.

PHÂN TÍCH BÀI THƠ : CÒN CHÚT CUỐI ĐỜI CỦA HỒ VĂN LÀNH

 


CÒN CHÚT CUỐI ĐỜI

Mình đã già có phải vậy không em?

Tóc chúng mình đã mênh mang màu nắng,

Em ít cười và thường hay im lặng,

Anh cũng không còn thơ thẩn ngắm mưa

 

Hình như em, giờ xinh đẹp hơn xưa

Bởi có lẽ, con chúng mình đã lớn,

Em đã không còn suốt ngày bận rộn,

Ruộng cạn, đồng sâu, nắng sớm mưa chiều,

 

 

Anh bây giờ thôi hết viết thơ yêu,

Hết hẹn hò với bảng đen, phấn trắng,

Cũng thôi hết những đêm dài thức trắng,

Giáo án, hồ sơ, sổ sách nhọc nhằn...

 

Giờ chúng mình xếp lại những trở trăn,

Còn chút cuối đời dành cho nhau em nhé,

Chăm chút nhau hơn khi còn có thể

Để cùng nhau đi hết cuộc đời này...

 

Hồ Văn Lành


Bài Thơ "Còn Chút Cuối Đời" Của Hồ Văn Lành: Một Hành Trình Nhìn Lại Và Yêu Thương

 

Bài thơ "Còn Chút Cuối Đời" của Hồ Văn Lành là một bức tranh chân thực, lắng đọng về hành trình của tình yêu và hôn nhân khi bước vào giai đoạn xế chiều. Tác giả không vẽ nên những gam màu rực rỡ của tình yêu đôi lứa thời trẻ, mà thay vào đó, tác giả đã khắc họa một cách tinh tế sự thay đổi, sự chấp nhận tuổi tác và tình yêu sâu sắc, bền bỉ theo năm tháng. Bài thơ là lời tự vấn, là sự chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc đời, về mối quan hệ vợ chồng và là lời nhắn nhủ đầy ý nghĩa về cách trân trọng những giây phút còn lại.

Sự Thay Đổi Của Thời Gian Và Con Người

Khổ thơ đầu tiên mở ra với câu hỏi day dứt: "Mình đã già có phải vậy không em?". Câu hỏi này không chỉ là sự quan sát về ngoại hình, mà còn là sự nhận thức về những chuyển biến trong tâm hồn và cuộc sống. Mái tóc bạc trắng ("mênh mang màu nắng") là minh chứng rõ ràng nhất cho dòng chảy của thời gian. Sự im lặng và ít cười của người vợ ("Em ít cười và thường hay im lặng") cùng với sự suy tư của người chồng ("Anh cũng không còn thơ thẩn ngắm mưa") cho thấy nhịp sống đã chậm lại, những nét hồn nhiên, vô tư của tuổi trẻ đã dần phai nhạt. 

Tạm Biệt Tuổi Trẻ Để Hướng Về Nhau

Khổ thơ thứ ba đánh dấu một sự chuyển mình rõ nét trong tâm thức người chồng, và có lẽ là của cả hai vợ chồng. Những đam mê, hoài bão của tuổi trẻ, những rung động thi ca ("Anh bây giờ thôi hết viết thơ yêu"), những cống hiến cho sự nghiệp giáo dục ("Hết hẹn hò với bảng đen, phấn trắng"), hay những đêm dài miệt mài với công việc ("Giáo án, hồ sơ, sổ sách nhọc nhằn...") đều được đặt sang một bên. Đó không phải là sự buông bỏ hay thất bại, mà là sự lựa chọn có ý thức. Khi con cái đã lớn khôn, khi những trách nhiệm lớn đã hoàn thành, giờ là lúc để hướng về nhau. Câu thơ "Cũng thôi hết những đêm dài thức trắng" mang một ý nghĩa kép. Vừa là sự kết thúc của những vất vả, nhọc nhằn trong công việc, vừa là sự khép lại những đêm dài cô đơn hay những trăn trở không nguôi. Tất cả những gì thuộc về quá khứ, dù là vinh quang hay gian khó, giờ đây nhường chỗ cho một sự ưu tiên mới: mối quan hệ vợ chồng.

Lời Hứa Của Tình Yêu Cuối Đời

    Khổ thơ cuối cùng là lời khẳng định, lời hứa và cũng là thông điệp cốt lõi của bài thơ. "Giờ chúng mình xếp lại những trở trăn / Còn chút cuối đời dành cho nhau em nhé". "Những trở trăn" ở đây có thể hiểu là những lo toan, những muộn phiền, những điều chưa trọn vẹn đã qua. Việc "xếp lại" chúng cho thấy một sự giải thoát, một thái độ sống tích cực, hướng tới tương lai.

Lời đề nghị "Còn chút cuối đời dành cho nhau em nhé" không mang nặng tính bi lụy của tuổi già, mà tràn đầy sự trân trọng và tình yêu. Đó là sự nhận thức sâu sắc về giá trị của thời gian, về sự quý giá của những giây phút còn lại bên nhau. Bài thơ kết thúc bằng một lời nhắn nhủ đầy yêu thương và ý nghĩa: "Chăm chút nhau hơn khi còn có thể / Để cùng nhau đi hết cuộc đời này...". Đây không chỉ là lời hứa hẹn, mà còn là một lời kêu gọi mọi người hãy sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn, và trân trọng những người thân yêu của mình, đặc biệt là người bạn đời, khi còn có thể.

Bài thơ "Còn Chút Cuối Đời" của Hồ Văn Lành, với ngôn ngữ giản dị, hình ảnh gần gũi và cảm xúc chân thành, đã chạm đến trái tim người đọc. Tác phẩm không chỉ là sự chiêm nghiệm về tuổi già, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của tình yêu hôn nhân, một tình yêu được tôi luyện qua năm tháng, trở nên sâu sắc, bền bỉ và đáng trân trọng hơn bao giờ hết. Đó là một bài ca về sự chấp nhận, về lòng biết ơn và về tình yêu vĩnh cửu, dù thời gian có trôi đi.

 Nguồn st


About Hồ Văn Lành

0 comments:

Đăng nhận xét

Được tạo bởi Blogger.