Mấy năm rồi, thôi không làm nghề giáo,
Phấn trắng, bảng đen thôi hết hoá thơ,
Bục giảng buồn, thôi len cả vào mơ,
Và người ấy cũng ngỡ chừng xa vắng!
Mấy năm rồi, thôi không còn thức trắng,
Giáo án, hồ sơ cũng thôi hết trở trăn.
Mấy năm rồi thôi hết những băn khoăn,
Thôi chờ đợi người đi về qua ngõ...
Mấy năm rồi... tóc giờ pha sương gió,
Tưởng tháng năm vùi lấp dấu yêu xưa.
Vậy mà nghe một tiếng gọi trong mưa,
Bao kỷ niệm lại trở về nguyên vẹn...
Có người hỏi: “Thầy còn thương nghề cũ?”
Tôi mỉm cười... vì biết nói sao đây.
Bởi nghề xưa đâu chỉ có tháng ngày,
Mà đã hóa thành một phần máu thịt...
Mấy năm rồi... thôi không làm nghề giáo
Tôi bình yên giữa những buổi chiều trôi.
Nhưng trong tim vẫn giữ một khoảng trời,
Nơi bục giảng, bảng đen và phấn trắng...
Mấy năm rồi... thôi không còn nghề giáo,
Mà trong tôi ký ức vẫn chưa phai.
Vẳng trong mưa còn nghe tiếng đọc bài,
Và người ấy... hình như ... còn trong nhớ...
Hồ Văn Lành
18/8/2026

0 comments:
Đăng nhận xét