Nếu một mai em tan vào trong nắng
Anh sẽ thì thầm gọi nắng là em
Bởi lúc đó nắng và em là một
Anh có em như có nắng bên thềm…
Nếu một mai em tan vào trong gió
Anh sẽ thì thầm gọi gió là em
Để mỗi lúc chiều về qua ngõ nhỏ,
Nghe yêu thương còn mát dịu bên thềm.
Nếu một mai em tan vào mây trắng
Anh sẽ nhìn mây mà nhớ nụ cười em
Dẫu khoảng cách giữa hai miền vô tận,
Vẫn thấy em trong tất cả êm đềm...
Rồi một ngày anh cũng tan vào nắng,
Theo thời gian về phía cuối chân trời
Ta lại gặp trong một miền thương nhớ,
Chẳng còn buồn, chẳng còn cả xa xôi...
Hồ Văn Lành

0 comments:
Đăng nhận xét