Em có về Bình Giã không em?
Tháng năm đến, rực trời hoa phượng đỏ,
Nhớ ai đó mỗi lần ngang qua ngõ,
Cứ ngập ngừng như thể ngóng tìm ai...
Em có về Bình Giã - làng Hai,
Cho tôi gởi một vài câu thương nhớ,
Trường Tấn Đức- ngày xưa một thuở
Nay có còn ai nhớ một người xa?
Quên làm sao đồi đức mẹ Gia Hoà,
Ai hẹn hò ai những chiều mưa ngập lối,
Có một người cứ lặng im không nói,
Để rồi thương- thương mãi một người xa!
Em có về Làng Một- "Quê ta"
Nhớ ghé thăm mộ Cha Kiều em nhé!
Khấn giùm tôi: Xin Cha thưa cùng Mẹ,
Ban bình an cho Bình Giã quê mình!
Ước mơ thầm vào một sớm bình minh,
Được gặp em, ở “Làng Ba” em nhé,
Uống cà phê và ngồi nghe em kể,
Chuyện ngày xưa, chuyện hai đứa chúng mình...
Giáo đường nào hai đứa đã cầu kinh,
Tháp chuông nào hai đứa từng hò hẹn,
Tôi mãi chờ và rồi em không đến,
Có người buồn - buồn mãi đến hôm nay...
Hồ Văn Lành

0 comments:
Đăng nhận xét